travelsaigonlog

fishingboats

flooding

Why did Vietnamese refugees come to the United States and other Western countries?

The Journey for freedom,


After April 30th, 1975, which many Vietnamese Refugees known  as "Black April", it was the day that many Vietnamese who against the communist ideology would be never forgotten.  Almost every family in Vietnam had to be divided after the War. If  they  were tied with the Army of Republic of Vietnam. The communist would  put them in prison as a prisoner of war which the communist government so called "reeducation camp"


 

POW
POW_3

Many prisoners were killed  under the hands of communists for resisting  against the communist party or without reasons at all. All prisoners of war did not know when they would be released or what would happened to their lives or their families back home.  

Prisoners were transported far away from cities in to the remote areas in jungles usually by the borders of China. Many prisoners felt powerless and hopeless, Prisoners did not know what to do and how they would help their families at home. Most the prisoners of war were feared when  they would be united with their families would be indefinite years or never see their families again.  In Vietnamese culture, a father figure is the person to take care the family financially and provide basic needs for the family. The father figure is like a backbone or a main blood vessel  to support for a family. The current regine did not only cut the most  important financial need for family but also emotional need too. They wanted to put the prisoner's families in hardship and they were hoping the prisoners' families would die too. The communist ideology was to force the prisoners into extremely hard labor, not enough food, basic needs,medical attentions, brainwash methods and tortures.  Communist were hoping that the prisoners would die slowly in their prisons. During their times in the communist prisons, high percentage of South Vietnam prisoners of War attempted to escape the prisons. There were a few lucky enough to make to China and then to Thailand borders, but sadly many prisoners left their bodies in thick dangerous  jungles and never have a proper burial as they should had. Most of the prisoners of war were forced to be in prisons about 4-10 years in hard labor and malnutrition, some of them spent more than 30 years or more   in the reeducation camp. While the prisoners were in so call Reeducation camps, high percentage of  former South Vietnam army children were harassed by the communist government, they live in fear and no future. They were not allowed to have proper education or equal treatment by the current government.  

Not only the prisoners had to be suffered under the communist government but their families as well.

Praying

Wives had to be away from their husbands, children  lost in touch with their fathers, and many families were divided and did not know when they will be united.  When some the prisoners finally released by the government, when they go back home, there were no homes left! no Families, no relatives, no food, no help from government and definitely NO FREEDOM. The prisoners lost their freedoms and their dignities again. The became the bottom of the society with no respect and place to live. High percentage of prisoners either killed themselves or become homeless.

Vietnamese people lost their freedom that once they had had before April 30th 1975. Vietnamese were struggling to make  living under control of the communist party. Properties and businesses that they had built for generations, now they were taken away by the communist government.  

During 1980, communist regime's economic was crisis because of the socializing family farms, not allow small scale business and the communist government would control all the enterprises. Vietnam people were pushed to the Conner that many people rather risking their lives and left everything had built for years for generation behind escaping Vietnam to run away from the regime that not care for their people but themselves.

This is the Memo below was to inform  the President about this issue, Vietnamese fleeing from south Vietnam to find freedom.

What is freedom mean to me?

My personal values; “Enhancing my Life and people around me”

What are my personal values? Would my personal values be different from people around me because I am a recent Vietnamese immigrant?  I write this paper because I will discuss and share my personal values. What personal values mean to me, and how they would enhance my life, and the lives of people around me. Denis Waitley quotes ‘Personal satisfaction is the most important ingredient of success”. First, I want to define what personal values in my own words. Personal values are the beliefs from my heart that they could enhance my life to have a productive life, and success in any tasks that I want to accomplish.  Everyone has different personal values, and how they perceive to them. Some people’s personal values could be wealth, and fame while others would focus in power and happiness.  My personal values are simple, freedom, have a happy family, and personal development but they are important to me.

One of my personal values is freedom because I had lived in a communist county for 17 years.  Communist is an economic and political system in which the government makes almost all economic, that would not allow the people to have the freedom of choice (Nickels, McHugh, p. 11).  I have witnessed the government that does not believe in freedom of its citizens.  I did not have freedom to voice my opinions, freedom to go to school. I lived in a country that the government does not respect human rights. The government tries to control every aspect of its citizens such as freedom of religious, and expression.  I used to live in fear for the 15 years of my teenager life in a communist country.  I used to dream that someday that I would live in a land of freedom and full of opportunities.

Today, I have started a new chapter of my life when I moved to America.  I live in a country that the government respects its people’s rights.  I have freedom to live wherever I want.  I have freedom to voice my opinions, and the most important thing is I have freedom to go to school to improve my personal development.  I believe freedom is the foundation my happiness, and it would support my other personal values.   Personal development is important to me because it is one of my personal values that I have been part of my life.  I have been waited for opportunities to go to school but did not have a chance to go to school.  The United States government gives me the opportunities, and supports me to go to schools to develop my personal skills.  This generous action is opposite what I encountered when I lived in Vietnam.  I could not go to school because my father used to work for American army during the Vietnam War in 1975.  I used to dream about going to school just as any children in my neighborhood.  I want to go to school to improve our family quality of life.  Education would give me the tools to develop my leadership skills to be a success leader in the future.  I want to be a success leader to give back to society, and to my family quality of life. 

I believe that with my personal development from school that would help me to protect my most personal value is freedom, because “knowledge is power” (Sir Francis Bacon quote).   I want the freedom that I now have to last forever for the next generation so my children do not have to go through what I went though when I was a teenager.  With the freedom I have, it would enhance my personal development values. My personal development values would protect right and wrong and play an important part in our society. I will be a role model for my children to follow my footsteps, and that will continue to protect the freedom that we are valued it as our lives.  Without freedom, I would not reach my goal in life, and it would be challenge for me to advance my career.  Without freedom, my family would not have lifestyles that I want my family to have.  I want my family to be happy, and share our happiness and values together.  My personal value is my family happiness. Family happiness is essential, and they are the reason to keep moving forward every day of my life.  I have lived in the America for 20 years, my personal values have not changed, but they become stronger every day.  I believe that freedom, advance education and have a happy family are the factors to build my character stronger.  Freedom, education, and have a happy family also would be a foundation for my other personal values to build on.

In conclusion, my personal values are important to me as well as the society.  Freedom is the core of my personal beliefs, and it would give me the chance to develop my personal skills to be a successful leader, and a valuable member of the society.  Personal developing skills would give me the knowledge to defend what is right and wrong in the society.  It would assist my career advancement so I can provide my family better lifestyles and have a happy family.



People escaped by boats, "boat people" they had less than 50 percent of surviving on the South China Sea with a small wooden boat to look for freedom and ran away from the communist regime.  The refugees boat and land refugees  were the bravest people on this world, even they known that they would have less than 50% of surviving in the open ocean, they still would take their chances.  




boat_1
boat_4

Refugees did not know where their future would be, but they know for sure that they did not want to live in their home country.  Estimated 500,000 Vietnamese died at sea. Almost every family in Vietnam would have a story about their family members who died at sea. Many families were escaped by land, they had to travel by foot for months in dangerous jungles despite all undiscovered mine fields, wild animals, bandits, starvation, disease or kill by communist soldiers  by risking their lives by traveling North to China or West to Cambodia to end up in Thailand border camps  for freedom. Vietnamese refugees had to pay their freedom with an expensive price. They were paying for their freedom by  their blood, tears and even their lives.  After escaping  from Vietnam, they escapees had to stay for years in refugee camps around the world to be on the waiting lists to be immigrated to new western countries.  

boat_2
boat_11
 

During MR. Ronald Reagan presidency 1981-1998, under the special release Reeducation Center Detainee Resettlement Program, many Vietnamese Known as H.O the "Humanitarian Operation" to let the former South of Republic prisoners of war whom had more than five years in communist prison to allow their families to immigrate to the United States as refugee. 

Reagan

The prisoners finally were saved by the generous US. government, that open their doors to take many former Vietnam Army Officers and their families to be immigrated the United States.  Later on, US government allowed all prisoner of war who stayed more than three years in North Vietnam prisons to be immigrated to the United States as refugee.  The H.O operation were saved thousands of former Vietnam Army officers and their families. I am  feel bless and proud to be a citizen of the United States.  This is why as a refugee, you should not forget what happened to the first Vietnamese generation in the United States, the war is over but the memories will be with us forever. The first refugee generation sacrificed their lives for freedom and democracy.  The Vietnamese refugees have been contributing to the U.S economy and around the world.  They were very successful in their new land in rebuilding their new lives.   

In a lot of ways, Vietnamese American have done remarkably well in achieving "The American dream" of getting a good education, working at a good job, and earning a good living. So much so that the image many have of Asian Americans is that we are the "model minority".  this only one of many example of their accomplishment.  Vietnamese American have prove to the world that with their  hard work and patience, intelligent are pay off.  Compare to other refugee groups, Asian American still have a lot work to do and the future looks great.  I am very proud to see the Asian American have the highest in college degrees and advance degrees.  These chart is prove to the world that Asian American are the most educated people and we should be proud of that.

Socioeconomic Characteristics of the Five Major Racial/Ethnic Groups in the U.S.
 WhitesBlacksHispanics/
Latinos
Native
Americans
Asian
Americans
Less than High School15.329.148.527.419.5
College Degree25.313.69.910.842.9
Advanced Degree3.01.21.60.96.5
Median Personal Income$23,640$16,300$14,400$14,500$20,200
Median Family Income$48,500$33,300$36,000$32,240$59,000
Living in Poverty9.424.921.425.111.5
Public Assistance1.34.53.56.12.2
Homeowner78.254.452.464.262.0
In Labor Force63.659.861.561.265.3
High Skill Occupation21.412.39.611.934.6
Median SEI Score47.044.026.044.049.0


Today, Vietnam is not the war country, but Vietnamese people who do not have a chance to taste the smell of freedom after April,1975. We should ask ourselves what could we do or what I can offer to help our Vietnamese people whom are currently lived under control of the communist government to improve their quality of lives and make a standard living with the rest of the world and help Vietnam to be a democrat society.   

The true will be out and no one could cover the true.  The Vietnam war is a part of our history that was paid by our blood and tears.   As a Vietnamese refugee, I don't feel hate or want to criticized the current government.  The people currently live in Vietnam, are the people should be asking those questions for themselves.


CHUYẾN VƯỢT BIÊN

ĐẪM MÁU

MAI PHÚC

Nói về cuộc sống ở Mỹ của những người Việt Tỵ Nạn mà không nhắc đến những cuộc hành trình gian nguy của họ để rời nơi cố hương thì quả là một thiếu sót? Riêng với tôi, chuyến vượt biên đẫm máu tôi đã từng trải qua sẽ còn mãi ám ảnh tôi cho đến hết những ngày tháng còn lại của mình.

Đó là lần đầu tiên tôi được đặt chân xuống tàu để mong rời khỏi quê hương đầy hận thù ! Đó là những ngày cuối năm, sau khi được người thân ở Mỹ gửi về cho ít tiền viện trợ, má tôi đã lo cho tôi đi vượt biên... Người ta dặn má tôi về nói tôi hãy chờ, khi họ cho người xuống kêu là đi ngay. Ngày ngày, tôi vẫn đi rừng đốn cây như thường lệ trong khi chờ đợi những thay đổi quan trọng sắp đến cho mình.

Đúng như tôi đã lường trước, khi đứa em trai út vào rừng báo cho tôi biết chuyến đi lúc trời đã tối hẳn rồi, đám thợ rừng chúng tôi vừa dựng được cái sàn gỗ mới cưa xong để chuẩn bị làm chỗ ngủ. Tôi vội vàng vừa đi vừa chạy về nhà với đủ thứ âu lo hồi hộp. Sáng sớm hôm sau, tôi đón chuyến xe đò đầu tiên chạy về Saigon, để rồi từ đó đón xe đi Bà Rịa.

Nhớ lời dặn, để tránh sự theo dõi của du kích và công an, tôi đã thận trọng xuống xe ở cách địa điểm "tập kết" của chuyến đi chừng một cây số để đi bộ đến đó. Đêm đầu tiên tôi ngủ trong nhà bà chị cùng đi trong chuyến vượt biên đó, rồi đêm sau tôi được chuyển tới địa điểm ẩn náu khác mà dân ở đó gọi là "nơi nhốt gà". Phía trước nơi này cũng chỉ là một mái nhà tranh bình thường như mọi ngôi nhà khác, nhưng phía sau có một gian nhà tranh khác được dựng tường kín đáo hơn.

Đi theo người dẫn đường vào bên trong, tôi thấy đã có hơn 50 người khác đang chờ đợi chuyến đi như tôi. Đến đây, tôi bắt đầu sống giữa những tiếng thì thầm, những lời bàn luận; cùng những hy vọng và âu lo do từ những bàn luận của họ. Ngày hôm sau, tôi có dịp làm quen và chia sẻ những quá khứ điêu linh cùng những kinh nghiệm vượt biên và tù đày của họ.

Chúng tôi được chủ nhà cho ăn trưa và ăn tối tại chỗ. Ngay sau bữa tối, họ dắt từng tốp đi ra ngõ sau vườn rồi băng qua những đám ruộng hoang cỏ mọc lộn xọn để đến "bãi"! Trời tối đen như mực nên chúng tôi phải đi sát vào nhau cho khỏi bị lạc và để cho đỡ sợ. Không phải chúng tôi sợ bóng tối mà là sợ những bất trắc bị VC phát giác trên đường đi ra bãi.

Vì là dân rừng, tôi đã giúp nhiều người vượt qua các khe suối, những vũng lầy; và dần dần tôi vượt qua hầu hết đoàn người để nhập vào toán dẫn đầu. Khi người ta đi chậm dần và đứng lại, tôi nhìn thấy đám người vượt biên đến "tập kết" ở bãi đông như cái sân nhà thờ vào ngày lễ chủ nhật, lúc đó tôi có thể thấy lập lờ chiếc tàu vượt biên của chúng tôi đang chập chờn dưới bóng đêm ở ngay con lạch trước mặt.

Thành tàu khá cao nên nhiều người không tự leo lên nổi; tuy nhiên khi tới phiên tôi, chỉ cần vươn hai tay đu lên thành tàu và búng mạnh hai chân một cái là cả thân hình tôi đã hoàn toàn ở trên boong tàu rồi. Vừa lên tới đó, tôi đã bị người ta lùa ngay xuống hầm tàu.

Cửa hầm tàu là một lỗ vuông tối om nằm ở phía gần mũi tàu, chỉ vừa một người chui xuống. Đúng ra đó chỉ là cái ham đựng cá. Bên ngoài dù trời tối nhưng tôi còn có thể nhìn thấy những người gần mình; trái lại sau khi bị dồn xuống hầm cá, hoàn toàn không nhìn thấy gì nữa, ngoại trừ cái ô vuông ở miệng hầm. Tôi không thể biết cái hình dáng hay kích thước phía trong của nó như thế nào, mà chỉ cảm giác được chỗ ngồi bằng 2 tay của mình thôi! Họ lùa người xuống sau dồn người xuống trước tiến sâu hơn nữa vào phía cuối hầm tàu, vừa đi vừa mò mẫm. Tôi bắt đầu cảm thấy lo sợ, lỡ tàu chìm thì làm sao mình thoát ra ngoài được đây? Vì thế tôi chùn bước không dám tiến sâu vào hướng tối đó, mà nép người sang một bên ở gần ô vuông cửa hầm, nhường chỗ cho những người xuống sau theo nhau mà bước sâu vào phía trong. Không nhìn thấy gì nữa; nhưng qua cảm giác với những tiếng nói và tiếng động sột soạt, tôi biết là người ta đang lũ lượt nhảy xuống! Những âm thanh đó kéo dài chừng gần một tiếng, có lẽ mọi người đã được dồn hết vào "chiếc quan tài" trôi nổi đó rồi thì có giọng ra lệnh cho tàu nổ máy chạy. Khi tàu vừa chạy, lại có giọng nói lớn "bây giờ anh em nào công giáo, mình đọc kinh đi"; và tàu vẫn cứ đều đều chạy.

Tiếng kinh râm ran hòa nhịp với tiếng máy tàu làm tâm hồn tôi cảm thấy yên ổn hơn một chút. Nhưng chợt có giọng nói khác trên tàu ra lệnh "Tất cả im lặng. Gần đến trạm công an!" 1 Tiếng máy lúc đó cũng trở lên nhẹ nhàng hơn, làm như nó đang thận trọng trước những hiểm nguy đang rình chờ...

Có tiếng trẻ thơ khóc trong tàu làm mọi người lo lắng; một vài tiếng người thì thầm phản đối. Có tiếng nói "bóp mũi nó lại không cho nó khóc nữa!" Rồi bỗng có tiếng ra lệnh "cho máy dzọt lẹ lên, chạy hết ga đi!"

Trong khoảnh khắc sau đó, tôi nghe tiếng súng nổ; thế là rồi. Tôi phải ngồi nghiến răng, ghì mạnh hai tay vào ván tàu đã nghe tiếng súng! Tàu đang chạy hết tốc lực, có lúc tiếng súng xa dần để nhường chỗ cho những hy vọng trở lại... Tiếng súng nghe xa, nhưng vẫn tiếp tục nổ. Căng thẳng! Chúng tôi đặt hy vọng vào người tài công đang điều khiển chiếc tàu, và dồn những hy vọng khác vào động cơ tàu để mong đẩy chiếc tàu vọt nhanh hơn cho mau thoát khỏi chốn nguy nan!

Những giây phút căng thẳng này là những khoảnh khắc tranh chấp giữa sống và chết, giữa hạnh phúc và đau khổ, giữa may mắn và ngục tù; giữa đấu tranh chịu đựng và những chọn lựa ! Đây chính là giai đoạn khó nhất mà chúng tôi phải trải qua để tìm được tự do Hàng trăm người trên tàu, nhưng không ai dám nói chuyện và cựa quậy; mọi người đều tập trung một ý nghĩ mong sao chiếc tàu lướt nhanh hơn và êm hơn để thắng lươt những giờ phút nguy kịch đó !

Đột nhiên, có những tiếng súng nổ chát chúa gần bên tàu. Tôi cảm thấy chiếc tàu bẻ cua sang tay trái và chạy sượt vào mé bờ. Có nhiều tiếng kêu trời ơi cứu tôi! Chiếc tàu chỉ lệch sang một bên nhưng chưa chìm, nó gượng lại thăng bằng và tiếp tục chạy giữa tiếng súng nổ liên hồi. Trong bóng tối, tôi nghiến răng ghì mạnh tay vào ván tàu để nỗi lo sợ của mình không buột ra khỏi miệng, như một số người khác. Có tiếng nói trong tàu bảo tài công ngừng lại, nhưng có tiếng nói khác ra lệnh cứ tiếp tục chạy.

Đạn đã bắn xuyên nhiều vào trong tàu, nhiều tiếng rên la bên trong nhưng lúc đó tôi chỉ chú ý lắng nghe tiếng đạn bay xeo xéo sượt vào thành tàu! Rồi tôi nghe tiếng chiếc tàu khác gạt vào mũi tàu tôi làm nó bị lệch hướng đâm xập vào bờ! Con tàu chênh vênh một lần nữa tưởng như muốn bị lật úp; Nhiều người giành nhau chui ra cái lỗ ô vuông cửa hầm tàu ngay phía gần đầu tôi. Có khi hai ba người giành nhau chui ra một lúc làm cho những người muốn thoát ra mất thì giờ hơn. Nhìn qua ô vuông đó, tôi thấy những ánh đèn pha sáng chói bên ngoài.

Tôi không giành chui ra với họ là vì còn nuối tiếc chiếc tàu. Đến khi trống trải không còn ai dám chui ra nữa thì tôi lại lo sợ, tại sao mình lại ngồi trong đó để cho tàu chìm mà chờ chết ; và tôi liền quyết định chui lên!

Vừa chui lên, tôi đã bị chói mất bởi ánh đèn pha từ phía chiếc tàu VC; Sau này vào tù thì tôi mới biết được rằng đó chính là chiếc tàu của những người tù chung với tôi, họ bị bắt trong chuyến vượt biên trước chúng tôi. Công an VC đứng dàn hàng ngang trên boong tàu đó, họ đang nhắm bắn từng người đang bơi dưới con lạch nhỏ như những thợ săn nhắm bắn những chiếc gáo dừa đang trôi lềnh bềnh dưới nước!

Vừa chui từ dưới hầm cá lên khỏi cái lỗ ô vuông, tôi giơ hai tay lên đầu hàng. Một tên công an nó hỏi tôi hai, ba câu; sau đó chúng chú ý nhắm bắn những "chiếc gáo dừa" kia, nên đột nhiên tôi quyết định nhảy trở lại xuống hầm tàu! Sáng hôm sau, ngay chỗ cửa hầm tàu là xác chết của một đứa cháu họ của tôi, nó bị bắn bể thái dương và rớt trở lại xuống dưới!

Sau khi hoàn toàn làm chủ tình hình, không còn ai dám nhảy xuống nước bỏ trốn nữa, công an VC vẫn để những đèn pha chỉa vào chung quanh chiếc tàu và cho phép một số chúng tôi leo lên boong nằm đợi lệnh. Nằm trên boong và dưới ánh neon pha, tôi nhìn thấy xác chết của người thợ máy chiếc tàu chúng tôi nổi lềnh bềnh cạnh đó. Suốt đêm, lẫn trong tiếng vi vu của gió biển là những tiếng rên la não nề của những người bị thương nằm dưới hầm tàu.

Đến sáng thì những người ba con của tôi đi kiểm điểm người thân trên tàu, thấy mất một số, có thể họ đã nhảy xuống nước bơi và trốn được rồi. Nhưng lại có người không biết bơi mà tìm mãi vẫn không thấy họ; Có người cho biết ở cái sàn phía sau máy tàu có ba, bốn người bị bắn chết nằm chồng lên nhau. Tôi vội vã ra đó kiểm chứng kỹ xem có người thân nào của tôi không.

Lần này tôi mới chú ý nhìn mặt những xác chết, ....đúng rồi, nó chết rồi! Nó bị bắn vỡ một góc đầu ở tư thế nửa nằm nửa ngồi, dựa lên xác của một thanh niên khác cũng bị trúng đạn ngay tai. Còn một xác chết nữa ngay cạnh đó bị bắn trong tư thế quỳ chổng mông lên trời trông như một trái núi, đầu cúi khom xuống sát sàn gỗ, có lẽ để núp đạn; nhưng tôi cũng thấy một đường máu khô trên sàn tàu chảy ra từ phía đầu của nạn nhân. Cả ba xác đó đều mở trợn trừng mắt... nhìn tôi? Thế là đã có hai người thân của tôi chết trong chuyến đi này! Còn hai xác khác bên trong tàu là một ông già bị đạn bắn nát ngực, và xác đứa bé khóc lúc tàu chạy gần trạm công an. Không biết nó bị người ta xô lấn hay bị bóp mũi cho chết lúc nó đang khóc!

Mãi tới chừng 10 giờ sáng hôm sau, công an mới đem một chiếc tàu khác đến chở những người bị thương đi. Có người trong tàu đứng ra quyên tiền và vàng để đút cho công an. Sau khi mang số vàng bạc sang nộp cho công an, mọi người đều hy vọng chờ đợi; nhưng chờ hoài cũng chẳng có gì.

Mãi tới lúc chiều tối, có chiếc tàu công an khác chạy tới, bọn chúng lùa tất cả mọi người lên tàu này chở vào nhà tù. Một số người là thân nhân của những nạn nhân bị chết, bọn công an "cho" ở lại để dọn xác những người chết xuống bãi, người ta hy vọng sẽ được thả . Tôi ở trong nhóm khoảng 10 thanh niên được ở lại đó, đến chiều gần tối mới có một tên công an cấp lớn hơn đến giải quyết với chúng tôi. Đầu tiên hắn hăm dọa chúng tôi, dí họng súng K54 vào đầu từng người để khám xét. Ông chú họ của tôi bị hắn hăm dọa dữ quá đã phải chắp tay lạy hắn! Sau đó hắn ra lệnh chúng tôi phải khiêng các xác người chết trên tàu xuống.

Hắn ra lệnh và bắt chúng tôi phải làm thật nhanh. Tôi rất sợ xác chết và sợ máu nên đi sau cùng và phải đứng dưới nước để đỡ những xác chết được chuyền xuống. Lúc này chiếc tàu không còn người nữa nên nó nổi rất cao, tôi phải giơ thẳng hai tay lên mới đỡ tới những xác chết chuyền trên boong xuống. Thấy tôi nhút nhát, tên công an VC để ngón tay trỏ vào cò súng và dí mạnh họng súng K54 vào gáy tôi bắt phải làm việc cho nhanh.

Khi những xác chết được lần lượt chuyền xuống, máu và óc của những nạn nhân đó đã chảy đầy xuống đầu, mặt và toàn thân tôi. Lúc đó tôi quên cả cảm giác với máu và óc vì cái cảm giác lạnh và cứng của họng súng K54 sau gáy nó chi phối hết nỗi sợ hãi của mình, không may tên VC đó lỡ tay thì trong khoảnh khắc cái mạng của tôi cũng sẽ tương tự như các nạn nhân kia thôi! Sau khi làm xong việc chuyển xác, tên công an bắt chúng tôi rửa sạch những vết máu trên tàu. Rồi hắn đưa chúng tôi lên tàu nhỏ của hắn cho đồng bọn chở về bãi Lam Sơn ở gần Bà Rịa. Vì tên công an VC này sợ chúng tôi chạy trốn nên đã bắt chúng tôi di chuyển bằng cách bò từ đó qua xóm nhà dân, qua chợ Lam Sơn ra tới đường lộ. Hắn dồn chúng tôi lên một xe lam chở về nhập chung với nhóm người bị giải đi trước tại trạm Gò Dầu. Từ đây, sau khi VC lột hết vàng bạc của mọi người, chúng dùng xe công an chở thẳng chúng tôi vào trại giam B5 ở Biên Hòa. Giữa đêm hàng trăm người chúng tôi đã bị nhét chung vào một chiếc phòng chỉ bằng phòng ngủ master room của một gia đình ở Mỹ. Tôi đã phải ngồi khít giữa khối người chen chúc và ngủ thiếp đi vì mệt mỏi và tuyệt vọng.

Sáng hôm sau tới giờ làm việc bọn công an VC lại bắt đầu một màn điều tra, khám xét nữa. Chúng hỏi cung, làm hồ sơ lý lịch, rồi từng người chúng tôi phải cởi hết quần áo đưa cho chúng khám xét. Rồi lần lượt mỗi người phải đi ngang chiếc bàn và hả miệng ra cho tên công an VC kiểm kê mấy chiếc răng vàng hoặc “khâu” vàng nào giấu trong miệng? Phòng bên cạnh là một công an khác chuyên "điều trị" lỗ đít. Từng người phải đến đó, chổng đít lên gần mặt nó và banh lớn lỗ đít ra cho nó kiếm vàng bên trong chỗ đó!

Sau đủ thứ thủ tục kỳ dị ấy, mọi đồ đạc đều bị cướp hết. Mọi người được đưa vào một khu vực có tường dầy cao và hàng rào kẽm gai phía trên, cùng những chòi canh trên cao ở bốn góc. Vào trong khu này tôi nghe thấy tiếng rì rào như những đàn ong đang bay. Đến khi được đưa lại gần các căn phòng phát ra những âm thanh đó thì mới biết đó là nơi cư trú mới của tôi. Từng phòng nhìn vào tối om, có cánh cửa sắt và hàng chấn song sắt lớn. Nhìn mãi tôi mới nhận ra một số người ở trần, mặc xà lỏn và đầu trọc lóc đang đứng gần song sắt nhìn chúng tôi, trông họ ốm nhom như lũ khỉ.

Khoảng 5 phút sau, tên quản giáo đến mở khóa đưa chúng tôi vào nơi cư trú mới, nhập bọn với "lũ khỉ" bên trong! Vì quá tối nên phải đứng chớp mắt một lúc tôi mới nhìn rõ hết được căn phòng. Cả một xã hội mới, chẳng bao lâu chính tôi cũng trở nên y hệt "lũ khỉ" đó; nhưng sau một thời gian tôi cảm thấy cái xã hội trong đó còn có tình nghĩa hơn xã hội bên ngoài ma tôi đã sống!

Nhiều năm đã qua. Sau cùng, tôi cũng đã tới được xứ sở tự do, nhưng mãi mãi, chuyến vượt biên đẫm máu ấy còn ám ảnh tôi.

Như đã nói, nhiều vị có nói là phải quên quá khứ. Riêng tôi, quá khứ của tôi tuy không đẹp nhưng tôi không có gì mặc cảm với những gì tôi đã kinh qua. Nó là những bài học quý giá cho chính tôi về con người và nhất là về xã hội nơi cố hương tôi đã từng sống.

Quá khứ đó cũng là những kinh nghiệm xương máu, mồ hôi và nước mắt; và bằng chính mạng sống của những nạn nhân đã cùng cảnh ngộ như chúng tôi khi còn ở đó. Những hy sinh của họ đã xúc động lương tâm thế giới để chúng ta được cơ hội đến đây tỵ nạn và xây dựng cuộc sống mới hôm nay... Cuộc sống của chúng ta hôm nay, há chẳng phải được xây dựng trên nền tảng quá khứ thương đau đó sao?


 


vietnam_refugees_1984_375womamchildren



Tell a Friend


Tell a Friend

Google




slogan2



 




2010 travel-saigon.com . All rights reserved. Travel-saigon and the Stars Design are trademarks of travel-saigon.com .
Use of this Web site constitutes acceptance of the Travel-Saigon Privacy Policy and Terms and Conditions. Our booking engine is powered by World Choice Travel (WCT), a member of the ASTA (American Society of Travel Agents) and IATAN (International Airlines Travel Agent Network). WCT is also registered as a seller of travel with the State of Florida - Fla. Seller of Travel Reg. No. ST34200. 
  Site Map